Hà Nội này mấy ngày chẳng nắng, mỗi tối trên con phố quen thuộc có thể cảm nhận cái lành lạnh, chút hanh hao cứ như thể mùa Thu vừa chùng chình đã vềngay cạnh phố. Tình nhân bấy lâu xa cách mà ngượng nghịu, mà mừng, mà tủi nửa muốn đến mà ôm mà hôn cho thỏa bấy lâu, nửa lo lắng liệu có được trọn vẹn trong vòng tay cứ như thể ngày xưa cũ, hay chỉ nhận lại là những cái hững hờ, lạnh nhạt, đôi mắt lạ lẫm ngạc nhiên xoáy sâu vào tâm trí. Bất chấp bao lâu, bao xa để trở về mà rồi chỉ có biết đứng đó ngập ngừng. Tự nhiên nghĩ: ừ, thương mấy thì cũng là người dưng. Ai đó chỉ vừa thở dài se sẽ. Đọc đâu đó người con gái xứ Nghệ tha hương mà đến thành phố này, từ những câu Hà Nội đầu tiên còn đậm chất miền trung cho tới cái thứ giọng Hà Nội thanh lịch dịu dàng đã trở nên yêu biết bao cái nơi mà cô gái tin là nơi sinh ra cô lần thứ hai này. Những ngày xa Hà Nội, cô gái nhớ biết bao tiếng ồn ào của chợ sáng, tiếng vang bánh khúc đây lúc nửa đêm, cô nhớ m...
Chốn Bình Yên