Đêm mưa buồn.. tiễn chân con phố chết... Phía cuối đường ..ai hát khúc biệt ly.. Lang thang bước ..cô đơn trong tĩnh lặng... Tình một đêm ...tình chết chẳng trở về.. Cây sầu cỗi.. bên đường rưng lá đổ.. Ngổn ngang sầu ..trăm mối ngày tàn xưa.. Chưa thu đến.. sao lá vàng rơi rụng ... Hắt hiu đèn .. một bóng bước cô đơn... Con ngõ hẹp sao.. tình mênh mông quá.. Người xa người ..người có nhớ gì không .. Trông ngai ngái ...phố buồn tình đã chết.. Ly rượu sầu ..nghiệt ngã phố đêm say... Đêm guốc gõ... lê tha lòng nứt rạn .. Ánh đèn vàng ...hun hút bóng em tan. Nếm đau thương ...lủi thủi phía địa đàng .. Câu ca buồn ... phố chết tình riêng mang.. Thoáng qua nhau ...nước mắt chảy ràng ràng .. Phố cũng buồn ...nhặt giúp mảnh khăn tang .. Ta lặng thầm ...tình hơi sương ướt lá... Phiến đá buồn..tiễn tình chết đêm qua...
Tôi đã từng yêu - rất yêu 1 chàng. Tôi từng từ bỏ mọi thứ. Tiền bạc - Niềm tin - Hi vọng rồi thất vọng. Suy cho cùng vạn sự đau khổ. Cũng chỉ là lòng không can tâm . Đàn ông nên biết đủ. Đàn bà nên biết nhường. Đàn ông không biết trân trọng người phụ nữ bên cạnh mình. Sớm muộn gì cũng thất bại. Đàn bà không biết nhường. Cuối cùng cũng là đón hoạ vào thân . Tôi đã nhường - Khi tôi gặp anh ! - Anh không đẹp trai ( đối với tôi là vậy ) - Anh chẳng giàu ( đối với tôi là vậy ) - A nh không chiều tôi theo hướng tiêu cực ( dù tôi vờ dỗi. Ăn vạ ra sao ) - Anh ấy bình dị lắm ! . Tôi thương. Vì anh đã bỏ ra 1 năm để theo đuôi. Theo đuôi kiểu anh cũng ngộ - không hoa. Không quà. Không ngọt. Chỉ bằng việc 1 cú gọi. Anh xuất hiện ngay với dáng vẻ chẳng thể tệ hơn. Vậy mà vẫn cười rõ ! . Tôi thương. Vì anh cũng thương bố tôi. Ngày bố tôi nằm viện. Anh vào thăm. Từng lốc sữa. Ngày tôi than mệt. Anh mang thuốc tận nhà . Tôi thương. Vì anh chưa bao giờ tiêu cực. Anh vẫn cứ giữ tôi trong yên bì...
Nhận xét
Đăng nhận xét