Bài viết này sẽ tràn trề tính thực dụng và sự ích kỷ hợp lý của bọn tư bẩn Mẽo, nếu có lỡ đụng chạm tự ái văn hoá lúa nước Á Đông, mong các nàng Việt Nam thông cảm văn hoá bất đồng mà nên thế hehe!
Người đàn ông giới trung liu Hoa Kỳ chọn vợ như thế nào?
Người Việt ta thời phong kiến chuyện cưới vợ gả chồng theo Trung Quốc hủ nho kiểu môn đăng hộ đối, đến thời thực dân Pháp sang đô hộ thì ở trong Nam có thể thoáng hơn tôi ko biết chứ ngoài Bắc này có câu "trai cao đẳng, gái Hàng Đào" lấy ý từ câu thách của nhà gái "phi cao đẳng bất thành phu phụ" có nghĩa là anh mà ko có bằng cao đẳng thì không thành vợ chồng. Đấy là nói ng đàn ông ít ra là có bằng cao đẳng chứ đừng nói là cử nhân. Lấy được bằng cử nhân là tương đương với chức quan tri huyện - chủ tịch 1 quận rồi. Thế còn gái Hàng Đào thì sao? Phải chăng gái Hàng Đào đẹp nhất Bắc Hà? Chẳng phải là như vậy đâu, gái Hàng Đào thật ra là con nhà giầu đó. Hàng Đào thời ấy nổi tiếng buôn tơ lụa, chữ đào là phát âm từ chữ điều tức là nhuộm. Dân cư Hàng Đào nếu ko phải là các quan về hưu có vợ buôn tơ lụa thì là các thương gia giầu có nổi tiếng nhất vùng, đấy là vùng tinh hoa đất nước, sau 1954 thì đến 90% cư dân Hàng Đào thiên di có hộ thì vào Nam, hộ thì tản qua Pháp, qua Mỹ, không thì cũng qua Thái, hiện nay phố Hàng Đào thật ra ko có cư dân gốc mà là người bên ngoài dọn vào. Cụ thân sinh lão đại nhà tôi đỗ cử nhân luật thời Pháp thuộc cũng chẳng ngoại lệ, ông cưới gái Hàng Đào con nhà giầu hoa lệ!
Đến thời nay nam nữ bình đẳng, quyền con người được giải phóng ai cũng như nhau và vì vậy nhiều bạn trong nước vẫn ngộ nhận người Mỹ nam nữ họ đến với nhau trong hôn nhân là vì tấm lòng, vì tình yêu chứ ko có một chút gì toan tính vật chất trong đó. Cái này tôi nói thật lầm chết người luôn. Địa vị xã hội mặc dù ko nói ra miệng, nhưng người Mỹ họ vẫn phân biệt ngầm, lấy người bạn đời ko cùng tầm địa vị xã hội aka social class là một vấn đề to lớn trọng đại mà họ phải cân nhắc lắm. Nếu bạn là một nhà triệu triệu phú tài giỏi như Donald Trump và mục tiêu của bạn là cưới vợ trẻ đẹp hoa hậu thì đó là khác, bạn có tiền và thế là bạn có quyền, nhưng rốt cuộc cũng đâu dễ dàng cho lão. Donald Trump đã phải trải qua 3 đời vợ, mỗi lần cưới là phải thuê cả tập đoàn luật sư soạn thảo điều kiện kết hôn aka prenuptial agreement để vị hôn thê ký kết rồi mới cưới. Chẳng phải là cũng đầy toan tính hay sao?
Chẳng nói đâu xa, kể lại kinh nghiệm tôi cưới vợ, thời kinh tế phồn vinh, bất động sản lên như diều, người ta ùn ùn đổ đi mua nhà cửa, ở cái năm đỉnh điểm, mỗi tháng thu nhập của tôi là 30K đô, tôi tiêu pha phung phí, bạn gái tôi phải là hoa khôi vú bơm thật to mới sướng đời, nhưng đến khi cưới ấy thế mà tôi vẫn do dự ko cưới bởi vì những lời khuyên nhủ nhau giữa các bạn thời đại học vẫn còn nhớ như in. Dù tôi ko nghe lời bố mẹ, nhưng số đông nhất là bạn bè ng Mỹ họ tâm sự nghĩ suy vậy mà tôi tin, vì tôi biết đó là văn hoá thực dụng của bọn họ. Vậy mà cú quyết định của tôi lại gần như đúng, tôi cưới vợ thì 1 năm sau đó khủng hoảng kinh tế tôi khai phá sản, 3 năm sau tôi mua lại nhà, chị tôi từ dưới Florida bay lên thăm, thấy cuộc sống vợ tôi vật chất xa hoa quá, từ giầy dép kính mắt đến túi xách tay toàn đồ hàng hiệu hãng Chanel bên Pháp nhập qua theo mùa, mới than phiền với mẹ tôi là tội nghiệp thằng em làm quần quật nuôi cô vợ phá của, mỗi năm đóng góp chỉ có 20 nghìn đô thì làm sao nó dành dụm cho tương lai? Mẹ tôi mới cười bảo cái nhà nó mua gần 2/3 tiền đặt cọc là tiền con dâu dành dụm đó, nó chỉ lấy số ít đóng góp là bởi vì nó phải gánh trách nhiệm phần còn lại, đến khi bọn họ có con thì lại khác, trách nhiệm đóng góp tiền của con dâu sẽ tăng lên.
Vậy nếu suy nghiệm ra các chàng trai có một địa vị xã hội nào đó, chí ít là giới trung liu Hoa Kỳ thì khi cưới vợ họ toan tính kỹ lưỡng lắm, người Mỹ thực dụng mà. Nhiều trường hợp các bạn thấy người Mỹ về cưới vợ VN, thật ra rất hiếm trg hợp bởi vì tình yêu ko toan tính mà là bởi vì bọn hắn hết thời, đến gái bản xứ còn chê nên đành phải qua xứ nghèo đói tìm vợ rước về, còn nếu không thì (rất hi hĩu hehe) cô dâu Việt đó phải giỏi giang kiến thức lắm để khi cưới về ko chỉ là gánh nợ, ngôn ngữ bất đồng mà có khi chỉ là bình hoa để ngắm thôi chứ làm gì các nàng cũng không biết.
Ở Mỹ, đàn ông trung liu độc thân đa số họ sống ở gần trung tâm thuong mại hoặc trung tâm hành chính bởi công ăn việc làm, họ là nam nhân cổ cồn trắng chứ ko phải cồn xanh, lại càng ko phải là nông dân miền quê hẻo lánh. Trung tâm thương mại hành chính hầu hết tỉ lệ nam thiếu nữ thừa, gái độc thân muốn có tấm chồng tốt lại kéo về sống ở trung tâm. Đàn ông Mỹ cưới vợ thì nhà gái theo lệ phải trả hết chi phí lễ cưới chứ ko phải nhà trai.
Chọn vợ phù hợp là điều quan trọng nhất. Hôn nhân là một cam kết suốt đời và đòi hỏi nhiều suy nghĩ. Kết hôn mà không có một kế hoạch và không có bất kỳ toan tính tương lai là một quyết định khủng khiếp. Kết hôn đối với bọn trung liu nó tựa như một quyết định kinh doanh vậy đó, rất thực dụng. Hôn nhân là một hợp đồng giữa hai thực thể. Anh phải có cái tâm tàn nhẫn của một doanh nhân kiên quyết mới bước vào thế giới hôn nhân được.
Người đàn ông phải chọn đúng người vợ như một doanh nhân chọn đúng công ty để đầu tư vào. Chọn vợ càng không nên bởi vì tuỳ duyên (tình yêu) - mà là anh phải biết chủ động, phải biết anh muốn gì và sau đó nắm bắt lấy.
Hôn nhân không phải là về tình yêu hoặc kết nối bạn đời theo cảm tính. Đó là những phát minh của TV và phim ảnh. Hôn nhân là sự trao đổi các nguồn lực. Vợ sẽ cung cấp cho anh món A và anh sẽ cung cấp cho nàng món B. Nếu vợ anh không, hoặc sẽ không, chia sẻ các nguồn lực của nàng thì cô ấy không nên có đặc ân kết hôn với anh.
Hôn nhân là một hợp đồng và anh phải cố gắng hết sức để đảm bảo hợp đồng được củng cố. Anh không thể đưa ra quyết định tốt nhất khi anh có đầy cảm tính với tình cảm giống như một chàng trai 16 tuổi. Không một doanh nhân nào muốn kinh doanh thành đạt lại sẽ ký một hợp đồng trong trạng thái đầy cảm xúc và không một ai muốn kết hôn sẽ ký vào giấy từ bỏ quyền lực của mình chỉ vì anh ấy yêu cô ấy. Phải có kế hoạch hợp lý, rõ ràng và suy nghĩ để chọn đúng người vợ.
Chỉ có hai lý do một người đàn ông nên kết hôn:
1) Anh ta muốn bắt đầu một gia đình.
2) Sự nghiệp hoặc tham vọng chính trị của anh ta đòi hỏi có vợ (anh ta quan tâm đến việc đi vào chính trị).
Không có lý do nào khác để kết hôn. Tình yêu không phải là lý do để kết hôn. Khi kết hôn, anh sẽ phải ký cho đi tất cả quyền lực của mình cho vợ mình - bởi vậy kết hôn phải có lợi ích cho anh thì mới làm. Lợi ích đó sẽ theo gia đình anh hết đời.
Mục tiêu của cuộc hôn nhân là:
1) Giảm thiểu nguy cơ ly dị và bị nàng mang con đi.
2) Tối đa hóa hạnh phúc của người vợ với những nhiệm vụ thiêng liêng khôn khéo của một người vợ và người mẹ. Đấy không phải là sự trao quyền, mà là nàng ấy nên hoàn toàn chăm sóc cho gia đình của mình. Niềm hạnh phúc thực sự của một người phụ nữ đến từ gia đình, nó không đến từ sự nghiệp của cô ta, hoặc sự "độc lập" của cô ta, hoặc lại càng không đến từ quan điểm giải phóng tình dục của cô ta.
3) Có một gia đình khỏe mạnh, hạnh phúc với những đứa trẻ có học thức, biết tôn trọng - những đứa trẻ với những giá trị gia đình mạnh mẽ.
Còn tiếp thật là nhiều văn hoá giới trung liu Hoa Kỳ chọn vợ mà tôi sẽ truyền bá cho các anh chị độc thân trong nhóm suy ngẫm chiêm nghiệm..
:((
Trả lờiXóa