Chuyển đến nội dung chính

Ba mươi, gái lấy chồng có phải muộn ?

Ba mươi, gái lấy chồng có phải muộn ?


Trong xã hội Giao Chỉ quận của xứ Đông Lào, có một mặc định đồn đoán rỉ tai nhau rằng, gái ba mươi, nếu chưa sinh con thì sẽ sinh ra những đứa con khờ khạo, không bằng người ta...
Những cô gái mạnh mẽ, bỏ qua tuổi xuân để làm nên sự nghiệp, để phấn đấu cho bằng người, cuối cùng cũng không bước qua khỏi ngưỡng đàn bà...

Bỏ ngang công danh, bỏ ngang sự nghiệp, vội vã lấy chồng, vội vã có con, vì sợ sau ba mươi, con mình sinh ra nó khờ khờ...

Vậy truyền thuyết sau ba mươi có con thì con có khờ khờ thật không ?

- Bà nội tôi có tất cả thảy tần tật là bảy đứa con, bà sinh từ mùa bà hai mươi thanh xuân, sinh tới khi bà gần bốn mươi... Cô dì chú bác tôi đều bình thường như mọi người...
- Dân xứ Nghĩa Bình, đặt tên cứ thằng Hai, thằng Ba, con Tư, rồi tới quá mười, không biết đặt chi nữa bèn đặt Dư, Thừa....
Tất cả họ đều tốt đẹp lớn lên, trai thanh gái lịch, chả có chuyện gì xảy ra....
Victoria, Nữ vương của Vương quốc Liên hiệp Anh, bà sinh năm 1819, tới năm 1857 ( 38 tuổi ) bà hạ sinh Công chúa Beatrice, công chúa lớn lên vẫn kết hôn được với Hoàng thân Henry cơ mà 
Dẫu biết rằng đưa ví dụ nhỏ ra để tổng kết một chuyện vĩ mô là một chuyện cả vú lấp miệng em, nhưng thời khó khăn gian khổ, các cụ sinh tới khi nào hết trứng thì thôi, thì đứa đầu cụ sinh năm hai mươi tuổi, đứa út kiểu gì cũng phải sau 30 mới sinh !!!

Vậy trong nhân gian, quý vị có nghe truyền lưu nhiều về việc những đứa con út bất tường đó không ? 
hay việc sinh con sau 30, đứa con trở nên bất tường chỉ là những câu chuyện thêu dệt của phường giá áo túi cơm nhằm vào những cô gái bỏ cả tuổi thanh xuân, đang cố gắng bước qua cái - Ngưỡng đàn bà, để có vị trí đứng trên đầu thiên hạ ???!!!

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Treo tình....

Treo tình Uống nhầm một ánh mắt Cơn say theo nửa đời Đôi khi quờ tay lạnh Tình treo trên ghế ngồi Người về qua phố cũ Hoa một mùa cạn hương Người không về phố cũ Tình treo trong giáo đường Qua rất nhiều tất bật Tôi cũ hơn câu thơ Người ngược xuôi quên nhớ Tình treo ngay giấc mơ Rồi đi, đi, đi hút Chân mỏi cuộc lữ hành Đám đông reo trên phố Tình treo trong vinh danh tác giả : Thục Linh (Trần Vương Thuấn) ------- Dear unknown : các bạn có thể dịch như thế nào? còn với Ad thì tự dịch là : Nhớ người dưng. Chúc các bạn một tối thứ sáu thật nồng nàn hạnh phúc bên người thân yêu và bạn bè nhé  <3 http://nhac.vn/dear-unknown-john-tesh-soQEoek

Tản mạn yêu ...

Tôi đã từng yêu - rất yêu 1 chàng. Tôi từng từ bỏ mọi thứ. Tiền bạc - Niềm tin - Hi vọng rồi thất vọng. Suy cho cùng vạn sự đau khổ. Cũng chỉ là lòng không can tâm . Đàn ông nên biết đủ. Đàn bà nên biết nhường. Đàn ông không biết trân trọng người phụ nữ bên cạnh mình. Sớm muộn gì cũng thất bại. Đàn bà không biết nhường. Cuối cùng cũng là đón hoạ vào thân . Tôi đã nhường - Khi tôi gặp anh ! - Anh không đẹp trai ( đối với tôi là vậy ) - Anh chẳng giàu ( đối với tôi là vậy ) - A nh không chiều tôi theo hướng tiêu cực ( dù tôi vờ dỗi. Ăn vạ ra sao ) - Anh ấy bình dị lắm ! . Tôi thương. Vì anh đã bỏ ra 1 năm để theo đuôi. Theo đuôi kiểu anh cũng ngộ - không hoa. Không quà. Không ngọt. Chỉ bằng việc 1 cú gọi. Anh xuất hiện ngay với dáng vẻ chẳng thể tệ hơn. Vậy mà vẫn cười rõ ! . Tôi thương. Vì anh cũng thương bố tôi. Ngày bố tôi nằm viện. Anh vào thăm. Từng lốc sữa. Ngày tôi than mệt. Anh mang thuốc tận nhà . Tôi thương. Vì anh chưa bao giờ tiêu cực. Anh vẫn cứ giữ tôi trong yên bì...

Gửi chút nắng cho tôi

Hà Nội này mấy ngày chẳng nắng, mỗi tối trên con phố quen thuộc có thể cảm nhận cái lành lạnh, chút hanh hao cứ như thể mùa Thu vừa chùng chình đã vềngay cạnh phố. Tình nhân bấy lâu xa cách mà ngượng nghịu, mà mừng, mà tủi nửa muốn đến mà ôm mà hôn cho thỏa bấy lâu, nửa lo lắng liệu có được trọn vẹn trong vòng tay cứ như thể ngày xưa cũ, hay chỉ nhận lại là những cái hững hờ, lạnh nhạt, đôi mắt lạ lẫm ngạc nhiên xoáy sâu vào tâm trí. Bất chấp bao lâu, bao xa để trở về mà rồi chỉ có biết đứng đó ngập ngừng. Tự nhiên nghĩ: ừ, thương mấy thì cũng là người dưng. Ai đó chỉ vừa thở dài se sẽ. Đọc đâu đó người con gái xứ Nghệ tha hương mà đến thành phố này, từ những câu Hà Nội đầu tiên còn đậm chất miền trung cho tới cái thứ giọng Hà Nội thanh lịch dịu dàng đã trở nên yêu biết bao cái nơi mà cô gái tin là nơi sinh ra cô lần thứ hai này. Những ngày xa Hà Nội, cô gái nhớ biết bao tiếng ồn ào của chợ sáng, tiếng vang bánh khúc đây lúc nửa đêm, cô nhớ m...