Chuyển đến nội dung chính

Chửi tháng Bảy

Hết tháng bảy rồi nhỉ, tới rằm tháng Tám rồi, làm phát hồi mã thương, quay ngược ra chửi tháng bảy - tháng bảy cô hồn nhiều - chửi tội chúng nó.....
Vu lan là việc của đám nhà chùa
Đốt mã cho tiên tổ là việc báo hiếu
Tháng bảy đi đâu cũng thấy cúng vái loạn xị, có đứa còn cúng cô hồn trước cửa...
Ngán ngẩm thật cái sự ngu!
Sao không thấy có cái "Tháng báo hiếu người sống" nhỉ!!!!
Thói đời tởm tởm!
Thời trước nghe ông bà bảo là " tháng Bảy không được phơi đồ ở ngoài vào ban đêm, tháng bảy, buổi tối cô hồn đi chơi, thấy đồ đẹp mượn mặc, người mang mặc sẽ dính âm khí", có lẽ sau và chục năm bài trừ một số thứ nên thiên hạ chả mấy ai nhớ cái câu chuyện mê tín ấy . . .
Nhưng càng ngày càng thấy người sống giống cô hồn... Thiên hạ nguời thì ít quỷ đội lốt nguời thì nhiều...

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Treo tình....

Treo tình Uống nhầm một ánh mắt Cơn say theo nửa đời Đôi khi quờ tay lạnh Tình treo trên ghế ngồi Người về qua phố cũ Hoa một mùa cạn hương Người không về phố cũ Tình treo trong giáo đường Qua rất nhiều tất bật Tôi cũ hơn câu thơ Người ngược xuôi quên nhớ Tình treo ngay giấc mơ Rồi đi, đi, đi hút Chân mỏi cuộc lữ hành Đám đông reo trên phố Tình treo trong vinh danh tác giả : Thục Linh (Trần Vương Thuấn) ------- Dear unknown : các bạn có thể dịch như thế nào? còn với Ad thì tự dịch là : Nhớ người dưng. Chúc các bạn một tối thứ sáu thật nồng nàn hạnh phúc bên người thân yêu và bạn bè nhé  <3 http://nhac.vn/dear-unknown-john-tesh-soQEoek

Đến rồi đi

Đến rồi đi Khi ta chưa kịp hjểu điều chi Em đã khô nước mắt Ta cay đắng nhận ra Môi đắng ngắt Giọt lệ buồn Em chẳng tặng ta Đến rồi đi Khi ta chưa hề nghĩ đến chia ly Em đã thành người khác Nhân chứng,lí do Và hàng trăm lối tắt Em vẽ một vòng tròn Chôn tất tật vào tôi Đến rồi đi Chưa hết một phần đời Ta khao khát Gọi tên em trong vô thức Phải thế không Nỗi niềm đang cháy rực Tưởng cho em Ta ôm ngực cho mình Đến rồi đi Đời gọi một mối tình Thương tim ta Vẫn mù mờ câu hỏj Em đã đi Hay đang chờ đợi Đã thật buồn Hay vời vợi tình tôi...

Gửi chút nắng cho tôi

Hà Nội này mấy ngày chẳng nắng, mỗi tối trên con phố quen thuộc có thể cảm nhận cái lành lạnh, chút hanh hao cứ như thể mùa Thu vừa chùng chình đã vềngay cạnh phố. Tình nhân bấy lâu xa cách mà ngượng nghịu, mà mừng, mà tủi nửa muốn đến mà ôm mà hôn cho thỏa bấy lâu, nửa lo lắng liệu có được trọn vẹn trong vòng tay cứ như thể ngày xưa cũ, hay chỉ nhận lại là những cái hững hờ, lạnh nhạt, đôi mắt lạ lẫm ngạc nhiên xoáy sâu vào tâm trí. Bất chấp bao lâu, bao xa để trở về mà rồi chỉ có biết đứng đó ngập ngừng. Tự nhiên nghĩ: ừ, thương mấy thì cũng là người dưng. Ai đó chỉ vừa thở dài se sẽ. Đọc đâu đó người con gái xứ Nghệ tha hương mà đến thành phố này, từ những câu Hà Nội đầu tiên còn đậm chất miền trung cho tới cái thứ giọng Hà Nội thanh lịch dịu dàng đã trở nên yêu biết bao cái nơi mà cô gái tin là nơi sinh ra cô lần thứ hai này. Những ngày xa Hà Nội, cô gái nhớ biết bao tiếng ồn ào của chợ sáng, tiếng vang bánh khúc đây lúc nửa đêm, cô nhớ m...