Chuyển đến nội dung chính

Chỉ khi còn biết đau, người ta mới biết mình đang sống

Xăm tên rồi thêm vạch - Ảnh minh họa
Ngày bạn xăm tên người yêu phía sau gáy, bố bạn dọa từ mặt, mẹ bạn khóc ngất. Thằng con quý tử, cháu đích tôn của gia đình trí thức, phong cách chẳng giống ai, tư duy khác người, bố mẹ bạn không chấp nhận, nhưng bạn vẫn lặng lẽ làm. Điều bạn đã quyết định, bạn chưa bao giờ hối hận. Hai năm sau, bạn chia tay người yêu, đúng hơn là người yêu bỏ bạn đi với người khác. Bạn lại lặng lẽ đến hàng xăm, nhưng không phải để xóa bỏ, bạn thêm một đường gạch ngang vào hình xăm đã từng là tác phẩm nghệ thuật nhất của riêng cuộc đời bạn ấy. Hình xăm mới không xấu, nó giống một mã vạch với ký hiệu lạ mắt càng thu hút ánh mắt người nhìn. Bạn bảo, bạn đã từng yêu và đã từng có những kỷ niệm rất đẹp, chẳng có lý do gì để xóa bỏ một người hoàn toàn ra khỏi cuộc đời, biến mất như chưa từng tồn tại. Làm vậy là hổ thẹn với quá khứ. Bạn không xóa, bạn chỉ gạch tên người ấy trong tim và cắt lên da thịt mình một vết sẹo, không hề xấu xí mà còn phải đẹp, phải thu hút, để tưởng nhớ cuộc tình đã chết ấy. Để nhắc nhở mình một nỗi đau chưa thể nhạt phai. Chỉ khi còn biết đau, người ta mới biết mình đang sống. Và bạn đúng, vì bạn vẫn sống, không quằn quại, không bê tha, nhưng biết đau để thấy mình không vô cảm. Bạn thoát khỏi một cuộc tình đổ vỡ, lặng lẽ, âm thầm, không có nước mắt, không có những kêu gào, quân tử như đàn ông phải thế. Nhưng nỗi đau thì vẫn nằm lại đó, trên hình xăm có nét gạch ngang như một vết hằn mãi mãi không thể lành trong cuộc đời bạn. Tôi nói với bạn, có những nỗi đau, không mất đi, nó vẫn cứ tồn tại với thời gian, nhưng nếu như trong tâm tưởng mình chưa bao giờ tồn tại niềm oán hận, thì nỗi đau cũng chỉ là một thứ cảm xúc nhắc nhở mình biết sống và biết yêu chính mình hơn, vậy thôi. Tha thứ và lãng quên là hai việc khác nhau, phải không? Có những người chọn cách cố để lãng quên nhưng chưa bao giờ tha thứ, chính vì vậy, một ngày nào đó gặp lại người cũ, nỗi đau và niềm oán hận trở về, họ sẽ chỉ càng làm tổn thương chính mình khi không thể sống hết mình cho hiện tại. Một cuộc tình kết thúc, có hay không có lỗi của người kia, lỗi của chính mình thì hãy cứ chọn cách tha thứ và lãng quên, cho chính mình và cho cả người, cơ hội để tìm thấy ánh sáng ở một con đường khác. Bởi vì, kết thúc chính là bắt đầu. Con đường bạn đi, hãy chọn nỗi đau như một thử thách cho sự khởi đầu….

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Treo tình....

Treo tình Uống nhầm một ánh mắt Cơn say theo nửa đời Đôi khi quờ tay lạnh Tình treo trên ghế ngồi Người về qua phố cũ Hoa một mùa cạn hương Người không về phố cũ Tình treo trong giáo đường Qua rất nhiều tất bật Tôi cũ hơn câu thơ Người ngược xuôi quên nhớ Tình treo ngay giấc mơ Rồi đi, đi, đi hút Chân mỏi cuộc lữ hành Đám đông reo trên phố Tình treo trong vinh danh tác giả : Thục Linh (Trần Vương Thuấn) ------- Dear unknown : các bạn có thể dịch như thế nào? còn với Ad thì tự dịch là : Nhớ người dưng. Chúc các bạn một tối thứ sáu thật nồng nàn hạnh phúc bên người thân yêu và bạn bè nhé  <3 http://nhac.vn/dear-unknown-john-tesh-soQEoek

Đến rồi đi

Đến rồi đi Khi ta chưa kịp hjểu điều chi Em đã khô nước mắt Ta cay đắng nhận ra Môi đắng ngắt Giọt lệ buồn Em chẳng tặng ta Đến rồi đi Khi ta chưa hề nghĩ đến chia ly Em đã thành người khác Nhân chứng,lí do Và hàng trăm lối tắt Em vẽ một vòng tròn Chôn tất tật vào tôi Đến rồi đi Chưa hết một phần đời Ta khao khát Gọi tên em trong vô thức Phải thế không Nỗi niềm đang cháy rực Tưởng cho em Ta ôm ngực cho mình Đến rồi đi Đời gọi một mối tình Thương tim ta Vẫn mù mờ câu hỏj Em đã đi Hay đang chờ đợi Đã thật buồn Hay vời vợi tình tôi...

Gửi chút nắng cho tôi

Hà Nội này mấy ngày chẳng nắng, mỗi tối trên con phố quen thuộc có thể cảm nhận cái lành lạnh, chút hanh hao cứ như thể mùa Thu vừa chùng chình đã vềngay cạnh phố. Tình nhân bấy lâu xa cách mà ngượng nghịu, mà mừng, mà tủi nửa muốn đến mà ôm mà hôn cho thỏa bấy lâu, nửa lo lắng liệu có được trọn vẹn trong vòng tay cứ như thể ngày xưa cũ, hay chỉ nhận lại là những cái hững hờ, lạnh nhạt, đôi mắt lạ lẫm ngạc nhiên xoáy sâu vào tâm trí. Bất chấp bao lâu, bao xa để trở về mà rồi chỉ có biết đứng đó ngập ngừng. Tự nhiên nghĩ: ừ, thương mấy thì cũng là người dưng. Ai đó chỉ vừa thở dài se sẽ. Đọc đâu đó người con gái xứ Nghệ tha hương mà đến thành phố này, từ những câu Hà Nội đầu tiên còn đậm chất miền trung cho tới cái thứ giọng Hà Nội thanh lịch dịu dàng đã trở nên yêu biết bao cái nơi mà cô gái tin là nơi sinh ra cô lần thứ hai này. Những ngày xa Hà Nội, cô gái nhớ biết bao tiếng ồn ào của chợ sáng, tiếng vang bánh khúc đây lúc nửa đêm, cô nhớ m...