Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 9, 2014

Chửi tháng Bảy

Hết tháng bảy rồi nhỉ, tới rằm tháng Tám rồi, làm phát hồi mã thương, quay ngược ra chửi tháng bảy - tháng bảy cô hồn nhiều - chửi tội chúng nó..... Vu lan là việc của đám nhà chùa Đốt mã cho tiên tổ là việc báo hiếu Tháng bảy đi đâu cũng thấy cúng vái loạn xị, có đứa còn cúng cô hồn trước cửa... Ngán ngẩm thật cái sự ngu! Sao không thấy có cái "Tháng báo hiếu người sống" nhỉ!!!! Thói đời tởm tởm! Thời trước nghe ông bà bảo là " tháng Bảy không được phơi đồ ở ngoài vào ban đêm, tháng bảy, buổi tối cô hồn đi chơi, thấy đồ đẹp mượn mặc, người mang mặc sẽ dính âm khí", có lẽ sau và chục năm bài trừ một số thứ nên thiên hạ chả mấy ai nhớ cái câu chuyện mê tín ấy . . . Nhưng càng ngày càng thấy người sống giống cô hồn... Thiên hạ nguời thì ít quỷ đội lốt nguời thì nhiều...

Chỉ khi còn biết đau, người ta mới biết mình đang sống

Xăm tên rồi thêm vạch - Ảnh minh họa Ngày bạn xăm tên người yêu phía sau gáy, bố bạn dọa từ mặt, mẹ bạn khóc ngất. Thằng con quý tử, cháu đích tôn của gia đình trí thức, phong cách chẳng giống ai, tư duy khác người, bố mẹ bạn không chấp nhận, nhưng bạn vẫn lặng lẽ làm. Điều bạn đã quyết định, bạn chưa bao giờ hối hận. Hai năm sau, bạn chia tay người yêu, đúng hơn là người yêu bỏ bạn đi với người khác. Bạn lại lặng lẽ đến hàng xăm, nhưng không phải để xóa bỏ, bạn thêm một đường gạch ngang vào hình xăm đã từng là tác phẩm nghệ thuật nhất của riêng cuộc đời bạn ấy. Hình xăm mới không xấu, nó giống một mã vạch với ký hiệu lạ mắt càng thu hút ánh mắt người nhìn. Bạn bảo, bạn đã từng yêu và đã từng có những kỷ niệm rất đẹp, chẳng có lý do gì để xóa bỏ một người hoàn toàn ra khỏi cuộc đời, biến mất như chưa từng tồn tại. Làm vậy là hổ thẹn với quá khứ. Bạn không xóa, bạn chỉ gạch tên người ấy trong tim và cắt lên da thịt mình một vết sẹo, không hề xấu xí mà còn phải đẹp, phải thu hút, để ...